Saturday, 23/10/2021|
Học để biết, học để làm, học để chung sống, học để tự khẳng định mình
A- A A+ | Tăng tương phản Giảm tương phản

"A4! Miss our memories!"

 

Lời giới thiệu: Tuổi 15 tươi đẹp luôn là khoảng thời gian khó quên của các cô cậu học trò, tuổi 15 vẫn còn chút “trẻ con dại dột” trong đó mà cũng rất nhiều hoài bão, ước mơ. Xin giới thiệu với các thầy cô bài viết của học sinh Trần Trâm Anh lớp 9A4:

 

Ai cũng có một thời học trò để thương nhớ, ai cũng có một khoảng trời xanh ngập màu phượng vĩ, và hẳn là, chúng ta đều có thời học sinh cấp 2 để nhớ về những ngày sau...

Tôi cũng có một tuổi học trò năm 15 tuổi ấy, đầy hoài bão và ước mơ, đầy niềm tin và hy vọng. Cũng có lúc như trực khóc, có kỉ niệm đầy tiếng cười, có cả tình bạn đẹp nhất, và khoảng thời gian đáng nhớ nhất...

“Phan Chu Trinh – ba chữ thân yêu trong cuộc đời học trò của tôi. A4 – gia đình lớn thân thương, ngọt ngào nhất thời học sinh”

Thấm thoát đã gần 4 năm qua đi, có những kỉ niệm, tôi vẫn còn lưu giữ mãi...

Suốt 4 năm qua, bao nhiêu điều muốn nói đều nén lại, bao nhiêu nỗi lòng chưa từng trải ra. Những ngày cuối cùng trước kì thi quan trọng, dù thật bận rộn, tôi cũng muốn một lần nói ra tâm tư của mình.

Những năm tháng đó, tôi đã cùng mọi người trải qua những ngày tháng vô tư nhất, hạnh phúc nhất. Cùng trải qua cả những ngày thi căng thẳng, những ngày học áp lực mệt mỏi... Có những lần quậy phá, trèo lên tận bục giảng nghịch những lúc đầu giờ, để đến lúc cô hiệu trưởng đến thì đứa nào đứa nấy lại sợ xanh mặt. Có những giờ chuyển tiết, cả lớp loạn như "chiến trường" cho đến khi có giáo viên vào chưa đến hai giây là tất cả đã về chỗ ngồi. Khi giáo viên vào thì mặt ai cũng lại nghiêm túc, cầm sách này sách nọ ngồi đọc, khi cô giáo đi ra là lại ngồi cười với nhau! Hay có những lần cả lớp bị chép phạt rồi viết bản kiểm điểm, cả bọn lại quay ngang quay ngửa rồi mặt tỉnh bơ: "Ủa rồi viết như nào?". Nhớ lại cả những lần lớp có đá bóng, cứ kì kèo cô cho ra sớm một chút để "phi" xuống cổ vũ cho đội bóng. Những lúc giành chiến thắng thì ai cũng vỡ òa hạnh phúc mỉm cười, hết lời khen cho mấy bạn. Những lúc thua thì mọi người lại an ủi nhau lần sau cố gắng. Rồi có cả những kỉ niệm vụn vặt đến bình thường nhưng lại chẳng thể nào quên...

Nhớ những khi đọc đề toán mà không hiểu gì, văn thì phân tích mãi không xong, tiếng Anh không làm được thì chọn…..random.

Những ngày cuối cùng ngập tràn trong bài vở để ôn thi, dù vất vả nhưng rất vui vì có chúng bạn đồng hành cùng, chứ không phải một mình một chiến tuyến.

Nhớ cả những ngày hè nắng chói chang nhưng đứa nào đứa nấy mặt vẫn tươi tắn chụp kỉ niệm. Cố gắng để chụp được mấy tấm đẹp nhất cùng nhau. Rồi cả ngày chụp kỉ yếu nắng thật nắng, chẳng ngại mệt mỏi cùng nhau lưu lại những kỉ niệm đáng nhớ.

Cả những giờ ra chơi ngồi chém gió về tương lai sau này, nào thì “kiếm tiền”, nào thì “mua nhà”, “đi khắp thế gian …"

Từng câu nói cho dù là nhỏ nhất cũng cứ thế in sâu dần vào kí ức của tôi, chứ chẳng thể nào quên đi được. Có lẽ là vì sợ những kỉ niệm đẹp ấy sẽ bị nhạt nhòa theo dòng thời gian khốc liệt, mà tôi luôn cố gắng lưu giữ lại những câu chuyện nho nhỏ hằng ngày ấy...

Có nhiều kỉ niệm đẹp tới nỗi kể ra thì không xuể được, mà không kể lại thấy không đủ. Một ngày nào đó, khi bạn ra trường, tất cả những điều bạn đã làm đều sẽ có ý nghĩa. Nhớ lại những lần đi chơi cùng nhóm bạn thân. Nhớ cả những lẫn nghịch dại rồi lại xuống phòng cô Tổng phụ trách "uống trà". Nhớ lại cả những phút sợ hãi khi nghĩ tới những buổi họp phụ huynh. Đứa nào cũng lo sợ về điểm số, sợ những tội lỗi của mình sẽ bị lộ. Nhưng những nỗi sợ ấy lại trở thành những câu đùa vui hằng ngày của chúng tôi, những câu đùa ấy lại trở thành động lực nỗ lực, rồi thành cả những kỉ niệm khó quên!

Là ai đã nói rằng, cấp 2 giống như mây trời, 4 năm trôi đi chỉ như một khắc quay đầu. Nhưng phút ngẫm lại quãng thời gian tuyệt đẹp ấy lại ấm áp tựa trăm năm. Cho dù là chỉ còn một tháng, hay chỉ là còn giây phút cuối, chúng tôi sẽ luôn giữ lại cho chính mình những kỉ niệm đẹp về những tháng ngày cuối cấp này. Những ngày như điên cuồng học bài, vì mơ ước, vì hoài bão, vì cả những vọng tưởng mà suốt những năm qua từng nghĩ tới

Thời gian vui vẻ sẽ đến và đi, nhưng kỷ niệm thì luôn còn mãi...

A4 Born to be Bosses, phải cùng nhau cố gắng, cùng nhau ôn tập, cùng nhau chiến đấu, cùng nhau thành công. Tuy mệt mỏi, nhưng đừng nản lòng, dù khó khăn cũng đừng đầu hàng.

A4! Là Hạnh phúc nho nhỏ trong tuổi học trò chúng tôi! Là cả khoảng trời xứng đáng được đem vào làm một góc của "Thanh Xuân" của mỗi người chúng tôi...

 


Tổng số điểm của bài viết là: 42 trong 9 đánh giá
Click để đánh giá bài viết
Bài viết liên quan
Tài liệu
Thống kê truy cập
Hôm nay : 6
Hôm qua : 145
Tháng 10 : 4.012
Tháng trước : 11.976
Năm 2021 : 98.819
Năm trước : 56.135
Tổng số : 162.056