Saturday, 23/10/2021|
Học để biết, học để làm, học để chung sống, học để tự khẳng định mình
A- A A+ | Tăng tương phản Giảm tương phản

"Những tháng ngày đặc biệt dưới trường Phan "

 

Lời giới thiệu: Những cậu bé, cô bé lớp 6 ngày nào còn là bé bỏng nhất trường, nay đã sắp bước vào một trong những kỳ thi quan trọng của cuộc đời mình. Bốn năm học ở trường Phan là một phần thương nhớ trong tâm trí của các bạn. Những câu chữ đôi chỗ còn chút vụng về nhưng đầy ắp những mến yêu để lại………..
Xin được gửi tới các thầy cô bài viết của học sinh Vương Thanh Trúc lớp 9A5:

 

4/6/2021

“Phan Chu Trinh-ba tiếng thân thương mà ngay lúc này đây mình gọi nó trong thổn thức. Mình chỉ là, đang rất nhớ nơi ấy thôi. Phan Chu Trinh mái trường yêu dấu.” (19/5/2021)

“Thời gian này mình có thật nhiều xúc cảm với nơi đây và thực sự rất muốn viết nó ra nhưng không có thời gian…Vây nên ngắn gọn thôi, mình nhớ Phan Chu Trinh và 9A5 rất nhiều!” (22/5/2021)

Đôi ba dòng đó con đã viết trong khoảng thời gian gần đây, chỉ viết vội thôi, vỏn vẹn vài ba câu chữ lộn xộn như cảm xúc của chính con trong giai đoạn ôn thi đỉnh điểm và quan trọng nhất ấy. Nhưng may quá, hôm nay con đã có cơ hội và chút thời gian để viết hết ra, viết sạch. Bốn năm học vừa qua, có thể đối với một số bạn đó là một khoảng thời gian dài, bạn thì thấy nó không dài cũng không ngắn. Nhưng đối với con, đó là bốn năm kỉ niệm trôi qua khá  nhanh và ngắn ngủi. Bởi con muốn có thêm thời gian bên lớp và các cô hay là bởi thời gian vốn tự nó nhanh và không đợi chúng mình? Điều đó con cũng không biết. Nhưng có lẽ tất cả đều biết một điều rằng: bốn năm đó chúng ta đã cùng nhau tạo thật nhiều kỉ niệm đáng yêu, đáng nhớ, đáng trân trọng!

Thời gian bốn năm dưới Phan Chu Trinh, dưới tình yêu thương của cô và các bạn, năm nào con cũng có cho mình thật nhiều kỉ niêm đẹp để mà nhớ, để mà thương để mà bồi hồi. Nhưng năm cuối cấp này chính là năm đặc biệt hơn cả! Và có thể khoá bọn con cũng là khoá đặc biêt nhất. Gọi năm cuối cấp là năm đặc biệt vốn là lẽ thường tình, nhưng cô ơi, năm cuối cấp của chúng con bên cô thật quá đỗi hạnh phúc nhưng cũng thật buồn và nhiều phần thật thiệt thòi. Bởi nói gì thì nói, lớp mình vẫn là lớp học thân thiện vui vẻ lạc quan hết phần thiên hạ. Có lớp nào bàn chuyện áo lớp mà sôi hứng thú nổi hơn cả mấy bà bán cá tôm ngoài chợ - loạn, nhưng vui! Có lớp hào hứng, mong chờ chụp kỷ yếu đến “mất ăn mất ngủ” như lớp mình, có lớp nào yêu nhau hồn nhiên thắm thiết đến như vậy, có lớp nào trước ngày thi 68 ngày vẫn còn nhảy múa “Sài Gòn đẹp lắm…” hay không?…Rồi dịch, khoá “Tó con” này năm cuối cấp nghỉ dịch “trốn đi học” đến hai đợt liền. Khó khăn. Thiệt thòi. Nhưng chúng con được học “lửa thử vàng gian nan thử sức”, có bất lợi như vậy ta mới biết mình kiên cường thế nào, nhất là lớp mình, vô cùng mạnh mẽ, cứng rắn. Và càng trong gian khó, chúng ta càng yêu thương nhau hơn phải không cô. Có xa nhau thế này, con mới càng thấu được cô và các cô giáo khác quan tâm lo lắng cho chúng con nhiều đến thế nào:

Có nhà nào “tình” như nhà mình, và có giáo viên nào “thương” học sinh nhiều đến vô bờ như cô. Có một người ân cần dặn dò chúng con từng chút một dù chúng con đã mười bốn mười lăm cái xuân rồi, có một người lúc nào cũng thủ thỉ nhắc nhở chúng con học xong phải ngủ và ăn uống đầy đủ còn giữ sức chiến đấu tiếp, có một người luôn vì chúng con mà tự mình chịu những cơn đau bụng quặn thắt lại đấy! Người khao khát đi làm lại dạy chúng con học mà lại quên đi chính bản thân mình. Sau đợt này, Người nợ bản thân mình, và nợ chúng con nữa, một lần vào bệnh viện vứt bỏ thứ phiền phức kia. Không được quên…

Khoảng thời gian ôn thi có một không hai này con và các bạn được các cô nâng như nâng trứng, hứng như hứng hoa vậy. Giờ nào các cô cũng khản họng giảng bài, từng li từng ti một. Tâm huyết. Đôi lúc con thấy là sự lắng lo cứ như thể các cô cũng là người đi thi ấy, đôi lúc lại là sự bình thản “vô tư” đến lạ...Có những khi con nhìn thấy trong ánh mắt các cô là niềm hi vọng rất lớn khiến con có chút chạnh lòng để từ đó nhắc mình phải không ngừng nỗ lực cố gắng. Đợt này, bản thân con ôn tập không chỉ vùi mình trong đống kiến thức mà còn trong cả nỗi lo sợ cứ đau đáu khôn nguôi và nỗi nhớ thương miên man về lớp về trường.

“Mình, thực sự đang thấy nhớ. Mình nhớ trường mình với cái màn hình led sáng xịn nhất đường Nguyễn Công Hoan, nhớ cái sân bóng mà được bao bởi nên trời xanh ngát hôm thì là những gợn mây dày mỏng, hôm là ánh mặt trời chói chang. Mình nhớ từng khu hành lang có rào chắn mỗi tầng, nhớ nhà xe, nhớ cái phòng bảo vệ, cả cái căng tin chật ních người nữa. Mình đã và đang nhớ thật nhiều kể từ khi nghỉ…Hơn cả, mình nhớ và thương A5 lớp mình đến xiết bao. Cái phòng học nới gần góc tầng hai dãy nhà B - nơi mà có cây bằng lăng trìu mến đứng ngay trước cửa lớp. Cây bằng lăng ấy được điểm bằng những chùm hoa tím biếc mà mẹ Dung mình rất thích. Mẹ mình bảo đấy là màu tím của hi vọng. Còn mẹ Nguyệt thì bảo: ”Đấy, bằng lăng nở báo hiệu mùa thi cử rực rỡ, nhỉ. Hehe”. Trùng hợp thật đấy, màu tím cũng là màu mình thích.” (19/5/2021)

Đó cũng là mấy dòng ngẫu hứng vu vơ con ghi khi mấy tuần liên tiếp không được đến trường. Còn cái nỗi lo khiến tâm trạng con lúc nào cũng căng thẳng bi quan ấy thực ra cũng đang giảm dần. Chính bởi lời khích lệ, trấn an mà cô luôn “đính kèm” mỗi đề toán, bởi lời nhắc nhở mà các cô không bao giờ quên sau mỗi giờ học.

Mai là “Lễ hội ra trường” rồi. Cả cái lễ ra trường cũng thật đặc biệt. Là Lễ ra trường qua “phòng họp mặt” chứ không phải là trực diện nhìn nhau, trao nhau cái ôm dù trời nắng nóng 40 độ, cũng không thể đứng dưới sân trường một lần cuối trước khi lên đường. Con biết rằng, đó là “lễ hội”, và lễ hội thì phải vui, nhưng cô ơi ngay phút này, phút con gõ những dòng này, sao sống mũi con cay cay…Hình như có gì đó nghẹn ngào lắm cô ạ…Đúng là những kỉ niệm thường làm con người ta trẻ ra, tiếp cho ta thêm sức mạnh nhưng cũng khiến ta thật buồn cô nhỉ?

Và sau tất cả, tất cả chúng ta hãy cố gắng, à không hẳn…Giờ phút này chúng ta đã cố gắng rất rất nhiều rồi, thứ mình cần bây giờ chính là tinh thần thoải mái và một cái đầu lạnh! Chúng ta đã ôn rất tốt và tin tưởng nhau mà. Có gì A5 không làm được nữa! Cô Nguyệt cũng đã nói với chúng con: “Rồi tới đây thôi, các con cũng sẽ trở thành những người lính như vậy, mạnh mẽ kiên cường xông pha ra chiến trận của mình.”

Dù sau này có không đạt được điều mình mong muốn thì hãy nhớ rằng, chúng ta đã nỗ lực CÙNG NHAU, đã CÙNG NHAU trải qua cả một đoạn đường dài thật hạnh phúc

À tiết lộ một chút, trong máy điện thoại của con có cả một album ảnh riêng của lớp mà con lấy tên là “Mảnh tình nhỏ.” cô ạ. Nhỏ thôi, nhưng chan chứa yêu thương và những kỉ niệm thì đầy tắp lự luôn cô ạ. Đáng yêu lắm.

Cám ơn cô! Cám ơn những người mẹ luôn hết lòng vì chúng con, dành thời gian cho chúng con nhiều hơn cả bên gia đình.

Cảm ơn 9A5, vì tất cả.


Tổng số điểm của bài viết là: 71 trong 16 đánh giá
Click để đánh giá bài viết
Bài viết liên quan
Tài liệu
Thống kê truy cập
Hôm nay : 6
Hôm qua : 145
Tháng 10 : 4.012
Tháng trước : 11.976
Năm 2021 : 98.819
Năm trước : 56.135
Tổng số : 162.056